CỜ- GIAO LƯU KHÔNG KHOẢNG CÁCH

Cờ: giao lưu không khoảng cách
Cờ: giao lưu không khoảng cách


Chơi bất kỳ cái gì cũng vậy thôi, dù toàn thắng, hòa hay thua nhưng nếu không có đối thủ mới, bạn chơi mới thì sự nhàm chán là không thể tránh khỏi. Cờ lại càng không thể tránh được cái quy luật tất yếu ấy.
Lang thang trên mạng thấy một nữ kỳ thủ đăng cái giải 3 cờ vua của một trường đại học tỉnh khác mà tự nhiên thấy rộn ràng. Ờ nhỉ, tại sao ta không tổ chức đi giao lưu, tại sao ta không liên lạc để rồi tổ chức một ngày hội cờ vua giữa các câu lạc bộ ở địa bàn thủ đô Hà Nội và thành phố cảng Hải Phòng nhỉ. Tin nhắn bay đi, tin nhắn bay về như những cánh Én báo mùa xuân đã thôi thúc vẫy gọi những chàng trai, cô gái chẳng cùng họ, cùng trường, chẳng cùng môi trường học tập nhưng lại có chung một sở thích là chơi cờ đến với nhau, hẹn đi hẹn lại và chốt ngày, chốt tháng, chốt danh sách giao lưu. Kỹ lắm hỏi đi hỏi lại lắm nhưng đến khi gặp rồi, đến khi bàn cờ đã bầy ra rồi vaãn có rất nhiều kỳ thủ bảo rằng ơ sao mình vẫn chưa có tên nhỉ, không sao lại bổ sung, lại điền tên miễn sao ai cũng được chơi, không chơi với bạn chưa quen thì chơi với bạn đã quen rồi cũng có sao đâu. bản thân tôi khi đánh xong ván thứ nhất rồi thì có một kỳ thủ đến ngồi đối diện và bảo nhỏ rằng, cháu đaqưng ký muộn không kịp vào danh sách, chú cho cháu giao lưu với chú cứ coi như cháu và bạn ấy là một. hay quá, một đối thủ quen được 2 đối thủ khác- quá lời cho 100km đường dài
Thời gian có hạn kỳ thủ thì nhiều, đánh hệ Thụy sỹ 5, ván, 7 ván, hay 9 ván cũng có để làm gì trong khi mục đích vẫn chỉ là giao lưu. ồn ào vui vẻ và cũng phải đi nâng chén rượu, uống cốc bia để làm quen để rồi mà nhớ mãi.
Ván cờ cuộc đời mới là ván cờ chính mà mỗi kỳ thủ cần phải tính toán cho các nước đi của mình, có kỳ thủ thích đánh chặt chẽ, bài bản các nước đi chặt chẽ và đã được viết thành sách, nhưng cũng có những kỳ thủ thích phóng khoáng, muốn sao cho có nhiều tình huống mà trong một khoảnh khắc ngắn ngủi cả hai bên đều có chút tiếc nuối, có chút thẫn thờ. Điều qun trọng là ta đừng thẫn thờ cả cuộc đời.
Trong bất kỳ một cuộc chơi nào, thì sự thành công phải là tôi đem lại cho bạn, cho tôi và cho khán giả một niềm vui một sự tôn trọng thì đó mới là sự thanh công. Cho tôi, cho bạn và cho đời.
Bạn có bao giờ thả mình vào không gian cờ chưa nhỉ. nếu chưa thì hãy đến với chúng tôi, chỉ là dân chơi cờ không chuyên thôi nhưng vui lắm, nhiều cảm xúc lắm.
Đôi khi chính bản thân tôi cũng chẳng biết tôi là thành viên của câu lạc bộ Thăng Long Kỳ Đạo hay là câu lạc bộ cờ vua IKC. chẳng qua nhờ việc hàng tháng bạn đóng quỹ sinh hoạt ở câu lạc bộ nào thì coi như bạn là thành viên của câu lạc bộ đó mà thôi.
Tất nhiên con người ta luôn có cái tôi, luôn muốn chọn lựa cho mình một cái tên, một môi trường sống, nhưng đi đánh cờ , hòa trong không khí của việc điều khiển những quân cờ để rồi chính chúng ta lại quên mất mình thuộc câu lạc bộ nào. Bạn có xúc động không khi bạn đang chơi ở Thăng Long Kỳ Đạo nhưng chủ tịch IKC lại bảo rằng em vẫn luôn coi anh là người của IKC và ngược lại.
Cuộc sống muôn màu, khó khăn muôn thủa, rào cản muôn tầng nhưng đôi khi bạn hãy quên nó đi, hãy thả hồn mình vào một đam mê , hãy thả hồn vào cái đam mê cho phù hợp . Mỗi người một đam mê còn tôi thì tôi sẽ và mãi mãi đam mê đánh cờ cho dù thắng hay thua, cho dù khi đi Hải Phòng tôi bị thua những cháu bé kém mình khoảng 40 tuổi đời. Thắng không kiêu, bại không nản miễn sao bạn tạo cho mình cái tư cách để không bị coi thường, và đó sẽ là sự thành công . Một thành công mỹ mãn.
Xưa các cụ hay kể về những bàn cờ Tiên, đánh cờ trên mỏm núi đá cao vời vời, mây xanh lờ lững trôi như kiểu chúng đang ùa tới nâng cả bàn cờ và người đánh cờ vào vũ trụ bao la.
Tôi vẫn ước ao, vẫn mong mỏi một lúc nào đó trong cuộc đời mình tổ chức một ngày hội cờ. Ngày hội ấy dành cho những kỳ thủ không chuyên ham mê và đến với nhau đánh cờ thâu đêm, chuyện trò qua ngày trong một không gian mà chỉ có bàn cờ và quân cờ mà thôi. Mơ ước vẫn chỉ là ước mơ, nhưng đừng ai bóp chết cái ước mơ đó của tôi, đừng ai nhẫn tâm bật đèn xua đi mộng ước tốt đẹp đó, hãy để tôi, để bạn trở về tuổi thơ bé bỏng với những ước mong cao xa vời vợi nhưng biết đâu đó lại thành hiện thực trong tương lai. Một ước muốn tốt đẹp.
Giao lưu không khoảng cách, khoảng cách tuổi tác, môi trường, địa lý và trình độ. Hãy ngẫm lại mình khi nào và bao giờ mình vui như hôm nay.

Hãy tận dụng nó và đừng quên chăm bón cho ước mơ.

Tác giả : Lê Viết Hổ

 

(Visited 14 times, 1 visits today)